Đại Mộng Chủ

Chương 373: Ngươi động thủ đi
   

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

Phong Sơn thấy thế, hơi cảm thấy an tâm, tiếp tục lao về tới trước người Thẩm Lạc.

"Oanh" một tiếng vang thật lớn!

Phong Sơn lại giẫm mạnh một bước, mặt đất phía trước đột nhiên nứt ra, một cái hố sâu chừng vài thước xuất hiện.

Trọng tâm của gã bất ổn, thân thể bổ nhào về phía trước, lập tức rơi xuống dưới.

Theo âm thanh bọt nước văng lên truyền ra, dưới mặt đất lại có một mảng sóng dâng lên, kéo lên một cái lồng nước màu lam cao hơn một trượng.

Trong lồng giam,bachh nngoc sonn Phong Sơn bị mấy chục sợi thủy thằng lớn bằng cánh tay quấn quanh toàn thân, trên đầu còn bọc lấy một cái bong bóng màu lam to lớn. Trên thủy thằng còn đính từng tấm lá bùa màu vàng, chừng hơn trăm tấm nhiều, tất cả đều là Tiểu Lôi Phù.

Mà bong bóng trên đầu gã cũng dán một lá bùa, lại là một tấm Lạc Lôi Phù uy lực còn lớn hơn.

Phong Sơn ở trong lồng giam không ngừng giãy dụa, toàn thân sáng lên màu vàng muốn tránh thoát khỏi trói buộc.

"Không muốn bị lôi phù nổ chết, thì đựng động đậy lung tung." Lúc này, một giọng nói cảnh cáo lạnh lùng vang lên, toàn thân Phong Sơn lập tức cứng đờ, không động đậy nữa.

Thẩm Lạc thoáng kéo ra một chút khoảng cách, ánh mắt nhìn về phía nữ tử che mặt dừng ở mấy trượng bên ngoài, mở miệng nói:

"Đi nói cho đầu lĩnh các ngươi biết, thả con Kim Long kia, rồi ta sẽ trả người này lại cho các ngươi."

Dư Hinh nghe vậy, đứng tại chỗ không nhúc nhích.

"Thế nào? Đối với sự sống chết của đồng bạn cũng không hoàn toàn để ý à?" Thẩm Lạc hơi nhíu mày, hỏi.

Dư Hinh vẫn không có trả lời, im lặng một lúc, như đang cân nhắc điều gì, sau đó mới không đầu không đuôi hỏi: "Con Kim Long kia là bạn của ngươi?"

"Cũng không hẳn, nhưng xem như có chút quen." Thẩm Lạc hơi chần chờ, nói.

Nếu tính trong hiện thực mà nói, hắn và Ngao Hoằng xem như mới gặp mặt hai lần, rốt cuộc hai bên quan hệ như thế nào, trong lúc nhất thời cũng không nói rõ được "Ngươi động thủ đi." Lúc này, Bỗng nhiên Dư Hinh mở miệng nói.

"Ngươi nói cái gì?" Thẩm Lạc nghe Dư Hinh nói lời ấy, thần sắc khẽ biến, có chút khó tin, hỏi.

Phong Sơn trong thủy lung nghe vậy, hai mắt trừng lên tròn xoe, có chút không dám tin vào lỗ tai của mình.

"Ngươi không nghe lầm, ta nói ngươi động thủ giết gã đi. Dù sao Đồng lão căn bản sẽ không để đến ý sống chết của gã, càng không dùng một đầu Chân Long để trao đổi." Dư Hinh ngữ khí bình thản, không có chút nào gợn sóng, chầm chậm nói.

Thẩm Lạc nghe vậy, trong lòng biết lời này không phải giả, nhưng lại vẫn không có động thủ.

Trên thực tế, hắn đã sớm đoán được nhóm người này sẽ không đáp ứng trao đổi, sở dĩ nhốt mà không giết, cũng là vì kéo dài thời gian mà thôi.

"Sao vậy? Không tin phải không?" Dư Hinh cười lạnh một tiếng, không để ý chút nào đến an nguy của Phong Sơn, ánh lửa trên tay quay cuồng, thân hình mang theo liên tiếp tàn ảnh trực tiếp xông thẳng đến Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc thấy thế, không có nửa điểm chần chờ, thân hình lùi nhanh về sau đồng thời một tay bấm pháp quyết, lập tức thúc giục tất cả phù lục trong lồng nước màu lam.

Thân hình Dư Hinh nhoáng lên một chút, cũng lập tức lùi về phía sau. Chỉ có Phong Sơn, còn không kịp phản ứng gì, liền bị lôi quang chói mắt đầy trời bao vào.

"Ầm ầm..."

Một âm thanh sấm sét nổ vang so với trước đó càng thêm kịch liệt, hơn trăm đạo cỡ nhỏ lôi điện đồng thời bắn ra, cùng đạo lôi điện tráng kiện ở trung ương kia đụng vào nhau. Nó bạo phát ra ánh sáng trắng như tuyết, làm sáng lên một vùng màn đêm to lớn ở bạch ngọc sách.

Trong vụ nổ đó, vô số ánh lửa đá vụn bắn ra, như Bạo Vũ Lê Hoa đánh về phía bốn phương tám hướng.

Khi khói bụi tán đi, hố trên mặt đất bị tạc lớn ra gấp ba lần, bên trong bùn nước vẩn đục, đã không còn nhìn thấy thi thể của Phong Sơn.

Ánh mắt Thẩm Lạc ngưng lại, nhìn về phía nữ tử đối diện, thấy ánh mắt ả vẫn bình tĩnh như trước, trong lòng có chút nhưng trọng.

Đối với cái chết của đồng bọn, ả vẫn không có nửa điểm xúc động, có thể thấy được trình độ máu lạnh ra sao.

"Hiện tại đến ngươi, cũng không biết một hồi những người khác, có để ý đến sinh tử của ngươi hay không?" Thẩm Lạc hừ lạnh một tiếng, từ trong tay áo lấy ra Quỷ Khiếu Hoàn, nắm chặt trong tay.

Nói xong, dưới chân Thẩm Lạc ánh sáng màu trắng bỗng nhiên sáng lên, tiếp theo lại như ánh trăng tràn ra, thân hình vọt tới trước, xẹt qua từng đạo tàn ảnh. Trong chớp mắt hắn đã vọt tới bên cạnh Dư Hinh.

Hiển nhiên Dư Hinh không có dự liệu được thân pháp của Thẩm Lạc lại lợi hại như vậy, đột nhiên vung chưởng lên, liền có một mảnh lửa đỏ gào thét bay ra, làm cho Thẩm Lạc phải lui về phía sau.

Nhưng mà, trong nháy mắt ngay khi bước chân Thẩm Lạc rơi xuống đất, bỗng cảm thấy bắp chân bị xiết chặt, giống như bị thứ gì đó cuốn lấy.

Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua, liền kinh ngạc phát hiện, thình lình có một bàn tay bẩn thỉu từ dưới đất ló ra, năm ngón tay như móc trảo gắt gao giữ mắt cá chân mình.

Không đợi Thẩm Lạc bứt ra, một cỗ cự lực từ dưới thân liền truyền đến, bàn tay lớn kia bỗng nhiên kéo mạnh hắn xuống mặt đất một cái. Bằng vào nguồn lực lượng này, chủ nhân bàn tay đó phá đất mà lên, bay thẳng tới.

Người kia quần áo toàn thân rách rưới, khắp nơi là vết thương cháy đen, trên gương mặt thương thế là thảm thiết nhất. Một đạo khe hở từ tai trái xuyên qua đến dưới hàm phải, cơ hồ toàn bộ vỡ ra, lại chính là Phong Sơn kia.

Trong nháy mắt Thẩm Lạc khi nhìn rõ dung mạo của gã liền hiểu được, gia hỏa này đúng là bằng vào một thân áo giáp đất màu vàng, bachh ngocc sach gắng gượng chống lại được sét đánh. Mặc dù gã bị thương rất nặng, nhưng vẫn sống được, còn dùng Thổ Độn chi thuật ẩn thân dưới mặt đất.

Tâm hắn niệm khẽ động, bên ngoài thân lập tức có dòng nước cuốn tới, quấn quanh rồi kéo lên.

Nhưng còn không đợi hai chân hắn rút ra khỏi mặt đất, Phong Sơn đã lách mình đến sát bên, một chưởng liên tiếp đập vào bờ vai.

Thẩm Lạc chỉ cảm thấy một sức nặng như đá rơi vào đầu vai, khiến pháp lực đang vận chuyển đều bị đánh loạn, trong lúc nhất thời không thể nhúc nhích chút nào. Không chỉ vậy một cỗ lực chấn động to lớn cũng theo đó truyền xuống, mạnh mẽ chấn tan dòng nước dưới mặt đất bị hắn gọi lên.

Cùng lúc đó, lòng bàn tay của Phong Sơn không ngừng có tia sáng màu vàng xuất hiện, bùn đất dưới mặt đất liền tuôn ra, bao nửa người Thẩm Lạc lại.

Vẻ mặt của Phong Sơn đầy phẫn nộ, ánh mắt chuyển hướng qua Dư Hinh, dùng yết hầu gầm thét lên:

"Giết hắn..."

Tiếng nói mơ hồ không rõ, lại giống như thú rống.

Dư Hinh nghe vậy, cũng không chậm trễ, thân hình bỗng nhiên xuất hiện, một tay vung lên phía trước. Trong tay áo ả liền có một đầu vải hồng bắn nhanh ra, trên đó hỏa diễm bốc cháy, giống như Hỏa Mãng uốn lượn nhô ra, thẳng đến tim Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc thấy vậy, trong mắt lóe lên vẻ khiếp sợ.

Mắt thấy Hỏa Mãng liền muốn xuyên qua ngực, giết chết Thẩm Lạc, thì cảnh tượng khó tin xuất hiện. Một vệt lửa đỏ không có dấu hiệu nào đột nhiên thay đổi phương hướng, "Phốc" một tiếng, xuyên qua chính giữa lồng ngực Phong Sơn.

"Á..."

Trong cổ họng Phong Sơn phát ra một tiếng la nhẹ, mắt đầy vẻ chấn kinh và nghi hoặc, thân hình từ từ ngã xuống.

Dư Hinh lại tiến lên một bước, từ trong tay áo trượt ra một thanh đoản kiếm màu đỏ, chém về phía cổ một cái, mang đầu Phong Sơn chém xuống.

*Bạo vũ lê hoa: tuyệt kĩ ám khí vung châm bay bốn phía của đường môn, ai chơi võ lâm hay gì chắc biết >