Đại Mộng Chủ

Chương 366: Thọ nguyên hao tổn nhiều
   
Lúc trước từ trong mộng tỉnh lại, hơn phân nửa đều là do Thẩm Lạc hoàn thành một ít công việc đặc thù, như giết quỷ ở sơn thôn, diệt yêu trong chùa cổ, hoặc các việc như cứu người trong Trường Thọ thôn. Mặc dù nhiệm vụ không có thống nhất hay tiêu chuẩn gì, nhưng phần lớn là phải hoàn thành một ít sự tình được giao.

Nhưng lần này tại trong bảo tháp, hắn còn chưa hoàn thành nhiệm vụ do Kim Giáp Thiên Tướng nói tới là đánh bại 36 vị Thiên Binh, lại đột nhiên mất đi ý thức, bị truyền tống trở về hiện thực.

Loại cảm giác này tựa như là nằm mơ đến một nửa, lại đột nhiên im lìm, rồi tỉnh lại.

Hắn nằm ở trên giường thầm nghĩ một lát, nhưng không thể tìm ra được đầu mối.

"Mặc kệ, trước hết rời giường rồi tính." Thẩm Lạc không nghĩ nhiều nữa, dự định rời giường tu luyện.

Nhưng mà, hắn vừa mới thử nhấc cánh tay lên, liền cảm thấy nó như được rót thêm chì, nặng nề vô cùng, kèm theo đó là cảm giác đau nhức từ khắp toàn thân truyền tới, và cơn buồn ngủ mãnh liệt ập tới.

Trong lòng Thẩm Lạc kinh ngạc, không để ý sự khó chịu toàn thân, ráng chống đỡ ngồi dậy, trước mắt lại đột nhiên trở nên hoàn toàn mơ hồ. Cái bàn trong phòng cũng bắt đầu vặn vẹo, mọi vật trước mắt chập chờn di động như sống lại, trời đất bốn phía quay cuồng, một cỗ mê muội ập tới.

Hắn không có chút sức lực nào để chống cự, liền vô lực nằm ngã về phía sau, cái ót nặng nề đập lên gối ngọc.

Toàn thân Thẩm Lạc run rẩy, trong đầu cũng bị quậy lên như bột nhão, căn bản không có cách nào suy nghĩ, chỉ có một loại cảm giác quen thuộc hiện lên trong lòng. Ở trong cơ thể hắn giống như xuất hiện một cái động không đáy, đang điên cuồng thôn phệ lấy sinh mệnh lực của bản thân.

Loại thống khổ vô cùng mãnh liệt kia, thiếu chút xíu nữa đã xé rách ý thức của hắn, khiến cho toàn thân đâu đến vặn vẹo, lại không phát ra được nửa điểm âm thanh. Lúc này trời rõ ràng là buổi sáng sớm, nhưng sắc trời ở bốn phía lại dần tối xuống, như một màn vải màu đen, dần bao vây Thẩm Lạc lại.

Trước mắt của hắn lần nữa lâm vào hắc ám, lại tiếp tục ngủ mê man.

...

Không biết qua bao lâu, Thẩm Lạc nằm trên giường lông mi khẽ run, rốt cục tỉnh lại lần nữa.

"Phụ thân..."

Hắn liếc mắt liền thấy được nam nhân trung niên tóc bạc ở hai bên thái dương kia, mặt đầy lo lắng ngồi tại bên cạnh mình.

"Lạc nhi, con làm sao vậy?" Lông mày Thẩm Nguyên Các nhíu chặt, lo lắng hỏi.

"Công pháp tu hành xảy ra sai sót, không có gì đáng ngại." Thẩm Lạc há to miệng, chần chờ một chút, mới lên tiếng.

"Sáng sớm đã không thấy con đi ra ăn cơm, còn tưởng rằng do vội vàng tu luyện thành ra chậm trễ, nhưng mãi cho đến buổi chiều cũng không thấy con đi ra, nên lòng ta có chút không yên mới đẩy cửa đi vào. Kết quả là nhìn thấy mặt con tái nhợt nằm ở trên giường, gọi thế nào cũng gọi không dậy, bộ dạng này y như là năm đó con bị âm sát xâm nhập thân thể, ai..." Thẩm Nguyên Các không khỏi nghĩ đến sự việc năm đó, than thở một tiếng.

"Đều do công pháp phản phệ nên vậy, không có gì, chờ hài nhi ngồi xuống điều trị một chút, liền không sao." Thẩm Lạc cười cười, ráng chống đỡ ngồi dậy.

Trên miệng hắn nói nhẹ nhõm, nhưng trên thực tế trong lòng đã hiểu là chuyện gì đang xảy ra.

Khi nãy loại cảm giác sinh mệnh lực bị thôn phệ, hắn cũng không lạ lẫm, lúc trước lần thứ hai từ trong mộng cảnh trở về, cũng đã trải qua một lần, cảm giác trước mắt và khi đó giống nhau như đúc, hơn nữa tình huống hiện giờ càng thêm nghiêm trọng.

"Phụ thân, người giúp con chuẩn bị chút thảo dược, một hồi hài nhi muốn tắm nước thuốc." Thẩm Lạc nói, từ trên giường xuống tới, chậm rãi đi đến bên bàn, cầm bút và mực viết lên tờ giấy trắng.

Đơn thuốc để tắm là của Bạch gia, bên trong mặc dù có không ít dược liệu quý báu, nhưng lại không có tiên dược linh thảo gì, đối với tiệm thuốc Thẩm gia của bọn họ, muốn gom góp đủ cũng không phải là việc gì khó.

"Được rồi, con chờ chút, ta lập tức đi làm. Nhị nương của con đã dặn phòng bếp chuẩn bị cơm canh, một hồi sẽ đưa tới cho con." Thẩm Nguyên Các vội vàng tiếp nhận, quay người đi ra.

Thẩm Lạc không muốn ăn, vốn định tuyệt, nhưng vẫn là nhẹ gật đầu.

Sau khi Thẩm Nguyên Các rời đi, Thẩm Lạc mới bước ra cửa nhìn ra bên ngoài, thì phát hiện sắc trời đã gần tối, sắp sửa hoàng hôn.

Hắn đi đến bên giường, một lần nữa ngồi xuống, nhìn gối ngọc trên giường, trong lòng dâng lên một cỗ tâm tình rất phức tạp.

Rất nhiều cơ duyên của hắn đều là bởi vì gối ngọc mà được, nhưng hai lần hao hết thọ nguyên, cũng là bởi vì gối ngọc mà ra, đối với nó thực sự không biết nên yêu hay là nên hận?

Thế nhưng, nhớ lại mấy lần mộng cảnh sau khi xuyên việt, Thẩm Lạc dần biết rõ một sự kiện. Chính là sinh mệnh lực của mình bị hao tổn, cũng không phải do gối ngọc trực tiếp tạo thành, mà giống như có quan hệ đến việc mình từng chết trong mộng cảnh.

Lần mộng cảnh thứ nhất Thẩm Lạc tiến vào sơn thôn, liền từng chết đi sống lại, sau khi trở về toàn thân tuy không bị thương thế, nhưng lại đau nhức không gì sánh được. Mà lần thứ hai trong mộng cảnh, khi hắn cùng yêu lang chém giết, đã từng chết rồi lại sống lại, sau khi trở về gâng như lập tức hao hết thọ nguyên.

///

Lần này, hắn tại trong bảo tháp, tính cả trước sau chết đi không dưới trăm lần, làm một thân khí huyết căn cơ hao tổn to lớn khó có thể tưởng tượng nổi. Cho nên mới sẽ dẫn đến chính mình trong hiện thực còn hơn hai trăm năm thọ nguyên bị tiêu hao hầu như không còn gì.

Lần này hắn sở dĩ từ trong mộng cảnh vội vã tỉnh lại, phần lớn nguyên nhân cũng là bởi vì thọ nguyên sắp hao hết, không cách nào duy trì để tiếp tục tiến hành xuyên qua mộng cảnh.

Sau một hồi lâu suy nghĩ, hai tay Thẩm Lạc chắp lại, bắt đầu nhắm mắt nội thị.

Nhìn qua một hồi, hắn chậm rãi mở hai mắt ra, đan điền và pháp mạch trong cơ thể ngược lại là không có gì dị dạng. Thế nhưng một thân khí huyết lại là tổn thất to lớn, sinh cơ toàn thân cũng bị xói mòn nghiêm trọng.

Tham khảo tình huống khi trước, Thẩm Lạc đoán chừng tuổi thọ của mình, nhiều nhất chỉ còn lại khoảng hai ba năm.

Trận đại mộng này, đúng là lại để cho hắn trở lại tình cảnh mấy năm trước khi thời gian sống không còn lâu nữa.

Thẩm Lạc còn dự định mượn nhờ kinh nghiệm trong mộng cảnh để mau chóng tăng cao tu vi, rồi tiến về Phổ Đà sơn tìm về vị hôn thê của mình, nhưng bây giờ xem ra trong khoảng thời gian ngắn không cách nào làm được.

Trong đêm, Thẩm Lạc ngâm mình tại trong thùng thuốc, yên lặng vận chuyển công pháp vô danh, giúp tăng tốc độ hấp thu dược lực.

Hắn còn nhớ kỹ, lần trước La sư từng nói qua, muốn sống lâu trừ gia tăng tu vi, không ngừng kéo dài thọ nguyên đến cực hạn, còn có thể tìm kiếm linh dược tiên thảo, dùng mấy thứ này để tăng thêm tuổi thọ.

Dựa theo quy luật thông thường, chỉ cần tu hành tới Tích Cốc kỳ tại bacch nggoc sachh, tu sĩ liền có thể gia tăng thêm khoảng 200 năm thọ nguyên, nhưng nếu muốn thọ nguyên có biến hóa nữa, thì phải tiến giai đến Ngưng Hồn kỳ.

Bây giờ Thẩm Lạc vừa mới đạt đến Tích Cốc sơ kỳ, khoảng cách đến Ngưng Hồn kỳ thực sự quá xa. Hơn nữa dựa theo tư chất của hắn và tốc độ tu hành, đừng nói là hai ba năm, dù có cho thêm hai ba mươi năm, cũng không có lòng tin thành công.

Nói cách khác, tình huống bây giờ, so với lúc trước, càng thêm tệ hơn.

"Nếu phương pháp bình thường không cách nào giúp được, cũng chỉ có thể nghĩ biện pháp tìm ra đường tắt." Trong miệng của Thẩm Lạc phun ra một ngụm trọc khí thật dài, cả người đã khôi phục một chút tinh thần.

Lúc này, hắn bỗng nhiên nhớ lại, năm đó La sư từng đề cập qua, trừ mau chóng tăng cao tu vi, muốn kéo dài tuổi thọ của mình, cũng chỉ có thể dựa vào tiên dược linh thảo.

Năm đó, Thẩm Lạc đừng nói chưa từng gặp qua tiên dược linh thảo gì, thậm chí căn bản không biết thế gian có loại tiên dược linh thảo nào.

Bây giờ lại khác biệt, hắn trên Phương Thốn sơn từng đọc qua quyển sách 《Tiên Linh Bách Thảo》, đối với thế gian "Cỏ cây", "Trùng thú", "Khoáng thạch" các loại dược phẩm, linh dược và tiên thảo đã có chút hiểu rõ.

Nhưng khi Thẩm Lạc biết những linh dược này đồng thời, cũng hiểu rõ giá trị của bọn nó. Bất kỳ một loại nào đều là giá trị liên thành, là bảo vật chỉ có thể ngộ nhưng không thể cầu.

Mặc dù hắn có may mắn gặp được, cũng căn bản cũng không đủ tiên ngọc mua sắm.

Nghĩ đến đây, Thẩm Lạc không khỏi có chút chán nản, suy nghĩ có nên về Kiến Nghiệp, nhờ Bạch gia trợ giúp.

Nhưng vào lúc này, trong đầu của hắn đột nhiên thông suốt, nhớ tới một việc.