Đại Mộng Chủ

Chương 360: Thu hoạch
   

Hai tay Thẩm Lạc nắm chắc thành quyền, chung quanh cánh tay ngưng tụ kim quang, hình thành hai hư ảnh chân voi như thực chất, đánh về phía trước.

"Ầm" một tiếng vang thật lớn, giống như đất bằng nổ kinh lôi.

Đao quang sáng như tuyết theo âm thanh vỡ vụn ra, nhưng hư ảnh chân voi trên tay Thẩm Lạc cũng bị chém vỡ, nắm đấm và cánh tay cũng bị vạch ra từng vết rách, máu me đầm đìa.

Bất quá hắn không để ý thương thế trên tay chút nào, tiếp tục bay nhào tới, trong nháy mắt đến trước cách Ngân Giáp Thiên Binh hơn một trượng, hai tay biến quyền thành trảo, lăng không chụp một trảo.

Hai hư ảnh vuốt rồng màu vàng lớn gần trượng nổi lên, một cái như thiểm điện bắt lấy hai thanh trường đao Ngân Giáp Thiên Binh, một mực cố định nó, còn cái kia chụp vào ngực Ngân Giáp Thiên Binh.

Song đao Thiên Binh lắc một cái, thanh âm đao minh vang lớn, hai đạo ánh đao màu trắng rét lạnh nổ bắn ra, xoay chuyển xoắn một phát, liền chém vỡ vuốt rồng màu vàng.

Nhưng hai cái vuốt rồng màu vàng này là Thẩm Lạc thi triển toàn bộ pháp lực ngưng tụ thành, uy lực không ít, Ngân Giáp Thiên Binh trảm phá được một cái, còn cái kia thì bất lực.

Chỉ thấy kim ảnh lóe lên, một vuốt rồng khác hung hăng chộp vào trên người gã.

"Xoẹt" một tiếng, Thiên Binh ngân giáp bị xé nứt, ngực xuất hiện ba vết thương sâu tới xương, thân thể bị đánh bay ra sau.

Trên chân Thẩm Lạc loé lên hào quang ánh trăng, thân hình thoắt một cái biến mất, sau đó trống rỗng xuất hiện phía sau Ngân Giáp Thiên Binh, song quyền như Độc Long xuất động, đánh vào sống lưng gã.

Ngân Giáp Thiên Binh kia mặc dù thân ở giữa không trung, không có điểm tựa, nhưng trên thân đại phóng ngân quang, ưỡn một cái lăng không quay một vòng, song đao phách trảm ra sau.

Nhưng ánh trăng trên hai chân Thẩm Lạc lần nữa hiện lên, lại một lần tiêu thất hư không, sau đó xuất hiện một bên khác thân thể Ngân Giáp Thiên Binh, hai tay biến quyền thành trảo, tiếp tục một trảo ra.

Hai đầu ngón tay hắn bạo khởi kim quang, ngưng tụ giống như kiếm khí, phát ra thanh âm duệ khiếu.

Ngân Giáp Thiên Binh thân ở giữa không trung vốn hành động bất tiện, trước đó ứng phó song quyền Thẩm Lạc đã miễn cưỡng, nên hai trảo này lại không thể tránh thoát, hai tay bị bắt trúng.

Hai cánh tay của gã bị chém xuống một cái, ly thể bay ra ngoài, người cũng rơi xuống đất, phát ra "Bịch" một tiếng vang thật lớn.

Tốc độ Thẩm Lạc không giảm chút nào, thân hình thoắt một cái xuất hiện trên không Ngân Giáp Thiên Binh, chân phải đại phóng kim quang, lần nữa ngưng tụ thành một hư ảnh chân voi, đạp mạnh ở ngực gã.

"Răng rắc" một tiếng, ngân giáp trước ngực Ngân Giáp Thiên Binh bị giẫm nứt, xương ngực cũng bị giẫm nát, lõm xuống thật sâu.

Gã vùng vẫy hai lần, triệt để bất động, thân thể nhanh chóng biến thành hư vô.

Tiếp đó một đoàn bạch quang từ thể nội gã bay ra, chui vào thể nội Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc ngửa mặt lên trời thở dài một hơi, lảo đảo lui về sau mấy bước, mới đứng vững thân mình.

Mấy lần cuối cùng này nhìn như bình thường, kì thực ngưng tụ toàn bộ tinh thần và lực lượng của hắn, nếu không cũng vô pháp nhất cử kiến công.

Giờ phút này cảnh sắc chung quanh biến đổi, Thẩm Lạc lần nữa về tới đại điện màu vàng óng.

Hấp thu hết lực lượng thần hồn Ngân Giáp Thiên Binh lưu lại, kim tháp lại phun ra một viên đan dược.

Thẩm Lạc tiếp được đan dược, nhưng không phục dụng, đứng dậy bay ra ngoài đại điện, ngồi xuống một góc.

Hắn trải qua chiến đấu lúc trước, đã thăm dò được quy luật tiến vào không gian màu vàng. Mỗi lần hấp thu hết thần hồn còn sót lại của Thiên Binh, luyện hóa xong đan dược màu vàng, sẽ lại bị hút vào trong không gian màu vàng.

Bất quá chỉ cần đi ra ngoài điện, Thiên Tướng kia sẽ không cách nào cưỡng ép kéo người tiến vào không gian thí luyện, muốn ở bên ngoài đợi bao lâu cũng được.

Thẩm Lạc ngửa đầu ăn đan dược màu vàng vào, vận công luyện hóa, tu vi lại tinh tiến không ít.

Chỉ là vết thương trên hai cánh tay hắn rất nghiêm trọng, có nhiều chỗ sâu thấy xương, đan dược màu vàng mặc dù có hiệu quả chữa thương, lại không thể triệt để chữa trị vết thương nghiêm trọng như vậy, chỉ có thể làm dịu mà thôi.

Thẩm Lạc nhìn một chút vết thương trên hai tay, tiếp tục vận chuyển Hoàng Đình Kinh, kim quang nhu hòa thấu thể ra, bao phủ thân thể hắn vào bên trong, hình thành một mảnh sa y màu vàng.

Sau nửa canh giờ.

Thẩm Lạc từ từ mở mắt, sa y màu vàng trên thân lóe lên biến mất, vết thương trên hai tay đã triệt để khép lại.

Thế là hắn lập tức đứng dậy, cất bước tiến vào đại điện.

Có khởi tử hoàn sinh làm át chủ bài, hắn cũng có lòng tin tiếp tục liều đấu, dù sao mỗi một lần kinh lịch đều rất khó có được, thu hoạch cũng không tệ.

Một chân Thẩm Lạc vừa mới bước vào đại điện, hai mắt Kim Giáp Thiên Tướng lập tức mở ra, hai đạo kim quang bay tới, kéo hắn vào không gian màu vàng.

Cách đó mười trượng ngân quang quay cuồng, một nữ binh mặc ngân giáp hiển hiện ra, cõng sau lưng một thanh cự cung màu bạc dài bằng thân thể nàng.

Một cỗ khí tức bén nhọn không gì sánh được từ trên thân nữ binh tản ra, giống như một thanh lợi kiếm phong mang tất lộ, nhuệ khí trùng thiên, so với chiến sĩ song đao kia càng mạnh hơn.

Thẩm Lạc không nói hai lời lập tức thi triển Tà Nguyệt Bộ, huyễn hóa ra mấy đạo tàn ảnh giống nhau như đúc, lướt ngang qua bên cạnh, dự định trước dò xét rõ thủ đoạn của đối phương, tìm sơ hở rồi lại phản kích.

Chỉ là thân hình hắn vừa động, nữ binh mặc ngân giáp đối diện lập tức hai tay trở nên mông lung.

Ngay sau đó Thẩm Lạc cảm thấy trước mắt hiện lên ngân quang, trống rỗng xuất hiện một mũi tên màu bạc, bắn tới trái tim của hắn.

Tốc độ và thân pháp Tà Nguyệt Bộ quỷ dị của hắn, trước mũi tên màu bạc này, vậy mà hoàn toàn không có tác dụng.

Dưới tình thế cấp bách, Thẩm Lạc vung tay lên, trên bàn tay bắn ra một đạo kim quang kiếm khí dài hơn một trượng, chém xuống một cái.

"Ầm" một tiếng, mũi tên màu bạc bị chém thành hai đoạn, hóa thành điểm điểm ngân quang phiêu tán.

Nhưng một cỗ đại lực phản chấn tới, thân thể Thẩm Lạc cũng bị đẩy lui một bước, thân pháp quỷ dị lập tức bị phá.

Không đợi hắn điều chỉnh xong, trước mắt chớp loạn ngân quang, lại có bảy tám mũi tên màu bạc điện xạ tới.

Thẩm Lạc biến sắc, trên thủ chưởng kia cũng đại phóng kim quang, bắn ra kiếm quang dài hơn một trượng, cánh tay của hắn và hai đạo kiếm quang trực tiếp biến mất không thấy gì nữa, vô số kiếm ảnh màu vàng xuất hiện chung quanh, hình thành một vòng bảo hộ.

Đây là môn kiếm thuật phòng ngự của song kiếm Ngân giáp thiên binh trước đó, hắn hấp thu kinh nghiệm chiến đấu cùng kiếm pháp đối phương, đã tinh thông một chiêu này.

Dày đặc tiếng kim thiết giao kích vang lên, bảy tám mũi tên màu bạc đều bị ngăn lại xoắn nát, nhưng thân thể Thẩm Lạc cũng run lên, lần nữa bạch bạch bạch lui về sau mấy bước.

Hắn còn đang lui lại, trước mắt lại có ngân quang chớp liên tục, thình lình lại có hai ba mươi mũi tên màu bạc bay vụt tới.

Thẩm Lạc kinh hãi, cho tới bây giờ hắn vẫn không thấy rõ đối phương bắn tên thế nào.

Thực lực nữ binh mặc ngân giáp này vượt xa Thiên Binh dùng song đao kia, hắn kiên trì mấy hiệp, lần nữa thất bại, bị mấy chục mũi tên xuyên thủng thân thể mà chết.

Bất quá rất nhanh hắn lại phục sinh, trở lại điểm nữ binh mặc ngân giáp vừa mới xuất hiện, tiếp tục chém giết lần hai.

Thực lực nữ binh mặc ngân giáp quá mạnh, vừa mới một vòng chém giết kia, Thẩm Lạc cuối cùng vẫn không tìm ra sơ hở của đối phương, không nắm chắc nên đành phải tiếp tục thăm dò.

Chỉ tiếc, lần này hắn vẫn không thể tìm ra sơ hở của đối phương, mặc dù kiên trì lâu hơn một chút, vẫn lấy kết quả cuối cùng là bị giết chết.